Xu Hướng 2/2024 # Cốt Truyện Đáng Sợ Và Ý Nghĩa Của Bài Hát Bắc Kim Thang Tuổi Thơ # Top 10 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Cốt Truyện Đáng Sợ Và Ý Nghĩa Của Bài Hát Bắc Kim Thang Tuổi Thơ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Eduviet.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bắc kim thang, cà lang bí rợ là một bài hát rất đỗi quen thuộc đối với tuổi thơ của không biết bao nhiêu bạn trẻ hiện tại, nhưng liệu ý nghĩa thật sự của nó là gì?

Bắc kim thang, cà lang bí rợ là một câu hát cửa miệng của không biết bao nhiêu đứa trẻ tại Việt Nam, nhưng liệu thật ra có ai biết được ý nghĩa sâu xa của bài hát này, thậm chí có đến 90% người Việt đã từng hát sai câu hát của bài này.

Trước khi bắt đầu tìm hiểu về “Cốt truyện của Bắc kim thang, cà lang bí rợ” thì chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về một câu chuyện cổ tích từng được kể lại và được cho là nguồn gốc cho ra đời bài hát tuổi thơ này. Người từng kể lại câu chuyện này được biết là một cụ bà 80 tuổi đang tụ tập những đứa cháu của mình lại ngồi, vừa nhai trầu và vừa kể chuyện. Câu chuyện như sau:

Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai người bạn làm nghề buôn bán cùng nhau. Một người đi soi đèn bắt ếch về đêm, còn anh kia thì chuyên đi bán dầu thắp đèn vào rạng sáng. Nhà họ dựng trên một cù lao nhỏ ven sông, tách biệt với làng xóm, muốn đi vào chợ làng phải đi ngang một cây cầu khỉ vắt vẻo. Do hoàn cảnh đơn chiếc, nên hai anh cũng thân thiết với nhau.

Có lần vì mẹ già của anh bán ếch bệnh mà không có tiền chạy chữa nên qua đời, anh bán dầu liền bỏ tiền ra giúp đỡ ma chay mà không hề tính toán, vì thế mà anh bắt ếch càng quý trọng tình bạn của anh bán dầu.

Một đêm nọ, trong lúc đi làm việc, anh bắt ếch nghe tiếng kêu thảm thiết phát ra từ một cái bẫy trên đồng. Tính tò mò, anh lại mở ra coi thì phát hiện ra hai con chim le le và bìm bịp nằm trong bẫy, do chúng giành ăn với nhau mới bất cẩn rơi vào bẫy của con người. Hai con chim ra sức năn nỉ anh bắt ếch mở bẫy tha cho mình, rồi hứa sẽ đền ơn báo đáp. Vốn là người có tính nhân từ, anh bắt ếch cũng xuôi lòng rồi giải thoát cho chúng.

Vài ngày sau, hai con chim cùng bay đến nhà anh bắt ếch để cảnh báo cho anh biết tai ương sắp đến. Chúng nghe được hai con ma da ở sông bàn với nhau rằng sẽ kéo chân anh bán dầu và anh bắt ếch, cho hai anh chết, thế mạng cho chúng để chúng được đầu thai. Vì hai con ma này chết đã lâu, nếu trong 7 ngày không bắt được người thay thế sẽ bị hồn phách tứ tán, không được đầu thai nữa. Thêm vào đó, ma da cũng chỉ có thể bắt hai anh khi trời vừa rạng sáng, lúc anh bán dầu ra chợ và lúc anh bắt ếch về nhà, bởi vì khi mặt trời lên thì chúng không còn ma phép.

Ban đầu anh bắt ếch đem cớ sự nói anh cho bán dầu nghe, khuyên anh nên ở nhà, nghỉ bán một tuần lễ, nhưng anh bán dầu lại không tin, cho rằng đấy là mê tín vớ vẩn, trên đời không có ma, quỷ.

Theo lời le le và bìm bịp, anh bắt ếch viện cớ đến ngày cúng mẹ, gọi anh bán dầu qua nhà tiệc tùng ăn nhậu, chuốc cho anh say mèm đến mức sáng hôm sau không ra chợ bán được. Ngày kia lại lấy cớ sang nhà cảm ơn anh bán dầu đã giúp đỡ, lại bày tiệc ăn uống no say, trì hoãn việc đi ngang cây cầu kia.

Hôm ấy là ngày cuối cùng của thời hạn 7 ngày ma da bắt hồn, do say xỉn nhiều ngày liền nên anh bắt ếch ngủ quên. Anh bán dầu sực tỉnh vào sáng sớm, nhận ra mình đã bỏ buôn bán mấy ngày liền bèn nhanh chóng quẩy hàng ra chợ.

Do bước vội vàng qua cầu khỉ cheo leo, lại bị bọn ma da biến phép cho cầu trơn trượt nên sẩy chân rơi xuống nước mà chết. Anh bắt ếch vì tiếc thương bạn nhưng do còn sợ bọn ma da nên phải đợi hết một ngày sau mới dám vớt xác bạn lên mà làm ma chay. Thấy ân nhân của mình đau lòng, le le và bìm bịp cũng bay đến, cất tiếng kêu thảm thiết như tiếng kèn trống đám ma để tiễn biệt một người chết oan.”

Sau khi đọc xong câu chuyện này thì có lẽ mọi người đã hiểu được câu hát trong bài đồng dao

“Bắc kim thang” có 4 câu cuối là:

Chú bán dầu, qua cầu mà té. Chú bán ếch, ở lại làm chi. Con le le đánh trống thổi kèn, Con bìm bịp thổi tò tí te tò te.

Câu chuyện của bài hát này đã phần nào diễn tả được câu chuyện về tình bạn cao cả và quan niệm cứu vật vật trả ơn của người xưa. Nhưng vấn đề còn lại thì lại nằm ở hai câu:

Bắc kim thang, cà lang bí rợ Cột qua kèo, là kèo qua cột

Câu hát ” cột qua kèo, kèo qua cột” nhằm chỉ ra được mỗi quan hệ gắn bó thân thiết của hai vật thể. Cả hai câu ” bắc kim thang, cà lang bí rợ, cột qua kèo, là kèo qua cột ” được đưa vào nhằm miêu tả lại mối quan hệ keo son gắn bó với nhau giữa anh bán dầu và anh bán ếch. Bài đồng dao này được viết lại từ chính câu chuyện cổ tích kia và nhiều người dần đồng ý với cách lý giải này.

Tuy nhiên trong một khoảng thời gian dài thì người lớn dần “lười” giải thích cho trẻ con hiểu về bài hát đồng dao đó, cho nên hiện tại thì “Bắc kim thang” vẫn luôn nằm trong top những bài hát được lưu truyền rộng rãi nhưng lại gây khó hiểu cho người hát lẫn người nghe. Ngoài ra thì cũng có khá nhiều ý kiến phản đối về cách giải thích của bài đồng dao này.

Cũng chính vì thế mà Nhà nghiên cứu Văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vĩ đã nhanh chóng đưa ra những lời giải thích xung quanh bài hát Bắc kim thang.

Giảng viên môn Văn Học của khoa Văn thuộc trường ĐHKHXHNV – ĐHQG Hà Nội đã lên tiếng giải thích về tác phẩm dân gian độc đáo này.

Bài phỏng vấn được thực hiện bởi báo Đời sống và Pháp luật

Chân dung nhà nghiên cứu Văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vĩ (nguồn ảnh: Internet)

-Những tác phẩm dân gian thường có các dị bản khác nhau, và “Bắc kim thang, bờ lang bí rợ” cũng có nhiều dị bản.

“Bắc kim thang, bờ lang bí rợ” là một bài đồng dao miền Tây Nam Bộ được rất nhiều người yêu thích nhưng lại ít ai biết xuất xứ của nó. Ông có thể chia sẻ với độc giả về nguồn gốc của tác phẩm này?

Có hai điều để nói về bài đồng dao này, thứ nhất, đây là vùng đất lục tỉnh, vào làng tây từ sớm cho nên chất liệu âm nhạc cũng như phong cách âm nhạc của bài này mang giai điệu của Pháp rất rõ ràng. Bởi vì trong các kiểu dân ca của ta không có dịp, nhạn cấu trúc một tác phẩm tương tự như vậy. Cho nên rất có thể một nhạc phẩm nhà trường hoặc một nhạc phẩm quen thuộc của pháp thế kỷ thứ 9, đã được du nhập vào vùng ấy.

Thứ hai, đây cũng là vùng đất tập hợp rất nhiều dân, đặc biệt là dân Quảng Đông, Quảng Châu sang đó vào thế kỷ thứ 17, 18 cho nên tiếng nói vùng ấy pha rất nhiều yếu tố của thổ ngữ, và có thể nó đã được dùng để đưa vào các bài hát dân gian. Kết hợp hai điều đấy đã tạo thành một tác phẩm hoàn toàn xa lạ với Bắc Bộ và mang âm hưởng của cận đại.

-Theo tôi thì không có câu chuyện nào cả về bài đồng dao “Bắc kim thang”. Ý nghĩa của bài đồng dao này, cũng như nhiều bài đồng dao cho trẻ em khác là để cười vui, mua vui cho trẻ con, gây cười cho thoải mái…

-Có rất nhiều ý kiến tranh cãi xung quanh ý nghĩa của bài đồng dao này, trong đó nhiều ý kiến nghiêng về ý, tác phẩm đề cao tình bạn, và quan niệm cứu vật vật trả ơn. Ý kiến của ông thế nào?

Tôi chắc chắn rằng, đã có một nhạc phẩm của Pháp vào thời đó y hệt như vậy mà trước đây tôi đã từng nghe. Nhiều bài đồng dao toàn là nhạc tây hồi đó nên không phải cái gì dân gian cũng là cổ xưa. Dân gian luôn sản sinh ra cái mới, ra những dị bản, đến như quan họ còn sử dụng nhạc hiện đại của Trung Quốc chuyển sang vào năm 1935. Như từ “Đảo dương châu” biến thành bài “Trăng thanh gió mát”, đó là bài nhạc mới toanh hoàn toàn của Trung Quốc vào năm 1935, giờ chúng ta gọi là quan họ cổ. Từ đó có thể suy ra rằng, điều này hoàn toàn có thể xảy ra ở trong văn học dân gian.

-Người ta có ghi chép sau này, còn ở đầu thế kỷ 20 thì không thấy. Trong quá trình ghi chép, chúng tôi có phân ra là: Ghi chép trước cách mạng tháng 8, ghi chép đầu thế kỷ 20 và ghi chép vào sau 1975. Từ những ghi chép vào những năm 20 của thế kỷ 20 trở về trước chưa thấy bài này.

-Trong các ghi chép về văn học dân gian Việt Nam có ghi về bài đồng dao cổ này không, thưa ông?

-Thực ra nhiều thể loại của nhạc trẻ bây giờ có xuất xứ từ các yếu tố dân gian cổ xưa, như nhạc rap chính là cách đọc vè ngày xưa kết hợp với âm nhạc. Tôi cho rằng những thể loại âm nhạc dân gian, âm nhạc dân tộc sẽ không bao giờ bị quên lãng.

-Hiện giờ giới trẻ không mấy quan tâm đến thể loại đồng dao, ông nghĩ nó liệu có bị lãng quên?

Theo Kênh Sao

Hoa Thiên Cốt, Đọc Truyện Hoa Thiên Cốt

Chương 1: Thủy quỷ chặn đường

Trời không sao cũng không trăng, tối đen như một vực sâu thăm thẳm, khiến người ta không phân biệt rõ đâu là trên đâu là dưới, giống như chỉ cần đi nhầm một bước thì sẽ rơi xuống đó.

“Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật…” Một đứa bé khoảng mười hai, mười ba tuổi một mình đi nhanh trên đường, tay phải cầm một chuỗi tràng hạt lẩm bẩm niệm, tay trái cầm một chiếc đèn lồng làm bằng giấy dầu.

Nói nàng đang đi chẳng thà bảo rằng đang chạy, bởi cái thứ vẫn luôn theo sau kia chỉ vì e ngại chuỗi tràng hạt mới không dám vồ đến. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có đốm lửa nhỏ giống đèn lồng đang bay lơ lửng giữa không trung. Khắp nơi yên tĩnh đến kỳ lạ, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng chim chóc côn trùng cũng không thấy đâu.

Sắp tới thôn rồi, chỉ cần vào trong thôn là sẽ yên tâm, nàng không ngừng nhắc nhở mình dẫu mặt đã trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa. Tay phải nàng liên tục kéo chiếc áo làm bằng da tám con chó đen kín hơn để mùi của bản thân không tản ra nhiều.

Nhưng khi đến chiếc cầu đá đầu thôn, nàng liền đờ đẫn ở đó. Một người phụ nữ cầm ô giấy đứng trên cầu đối diện thẳng với nàng. Mặt ô thêu hình hoa đào đỏ rực, bộ váy màu trắng cũng vậy. Chiếc ô che rất thấp, không nhìn rõ mặt người đó. Rõ ràng là oi bức đến mức không có một chút gió, nhưng làn váy kia lại bay phần phật.

Nàng sợ tới mức cứng đờ tại chỗ, hai chân run rẩy. Xong, ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” Nàng tiếp tục khẽ niệm, nghiêng người qua phía kia cầu, cúi đầu giả bộ không thấy ả. Nhưng chớp mắt một cái, ả đã đứng trước mặt nàng. Đôi giày màu trắng thêu hoa tinh xảo dính đầy bùn đất, cạnh chân là một vũng nước, còn có các loại rong rêu xanh biếc cùng vỏ sò. Lúc này nàng mới nhìn rõ, thứ trên vạt váy kia không phải hoa đào, mà là máu tươi thấm ướt.

Đột nhiên, ngọn đèn lồng ánh vàng dịu dàng trong tay nàng bắt đầu chuyển thành màu xanh rồi đỏ lên một cách kỳ lạ, giống như đang bị nhiễm máu vậy. Không khí tràn ngập mùi gây của thịt rữa cùng mùi tanh hôi của máu.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” Kiên trì giơ chuỗi tràng về phía trước, nữ quỷ kia lùi hai bước, nàng lại tiến lên hai bước.

Khi nàng sắp tới cuối cầu, một tiếng cười ghê rợn vang lên. Nữ quỷ trước mặt nứt toác ra, tứ chi đứt ra thành vô số đoạn, giống như bị chém nát, mặt đất đều là máu và giòi bọ.

Nàng bị dọa suýt chút nữa ném chuỗi hạt trong tay và đèn lồng bỏ chạy, hai chân run lẩy bẩy.

Rồi nàng thấy có cái gì đó tròn tròn nhanh như chớp lăn ra từ dưới ô, mái tóc dài màu đen cuốn quanh, là cái đầu của nữ quỷ đó! Cả người nàng như bị đóng băng, không thể cử động. Một giọng nói không ngừng gào thét trong đầu, chạy đi chạy đi, nhưng chân không thể nhích nửa bước.

Cái đầu kia giống như một quả bóng da, lăn qua lăn lại theo hình vòng cung, cứ đụng vào thành cầu thì bắn ngược trở lại. Nó nhanh chóng cọ tới bên chân nàng, làm nàng sợ tới mức suýt ngã bệt xuống đất.

Yên lặng một lúc, nàng trừng mắt nhìn cái đầu đột nhiên bất động bên chân, tim sắp nhảy vọt khỏi họng. Bỗng nhiên, cái đầu kia lăn lại gần hơn, bây giờ nàng mới nhìn thấy mặt của ả. Trên mặt đó có hai hốc lớn đen sì, đôi mắt đã bị móc ra, một con mắt không biết đi nơi nào, một con mắt khác thì được mạch máu, dây thần kinh và các bộ phận liên kết dính nửa trên mặt, lúc ẩn lúc hiện, con mắt trắng dã hung ác đảo về phía trước trừng cô bé. Đôi môi ả như bị cá dưới sông cắn nát, run rẩy như muốn nói gì đó với nàng, nhưng lại chỉ phát ra tiếng lạch cạch giống tiếng gió thổi qua khe cửa gỗ.

Nàng cố nhịn cơn buồn nôn, vượt qua chiếc cầu chạy về phía trước, bất chấp việc giẫm lên phần tay trên mặt đất. Đột nhiên chân nàng bị chộp lấy, là một nửa cánh tay phải, ngón tay ngâm trong nước trương phình, thối rữa và trắng bệch. Những chỗ đứt của cánh tay còn nhìn thấy cả xương trắng.

Trong nỗi sợ hãi, nàng phát hiện cái đầu kia như đang bắn sang phía mình, nó há to miệng cắn phập vào cẳng chân phải của nàng. Cơn đau hòa lẫn với không khí âm u lạnh lẽo nháy mắt truyền khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể.

Nàng quơ chuỗi hạt đánh về phía nữ quỷ, nghe thấy tiếng xèo xèo như thịt tươi đặt trên miếng sắt nóng đỏ, rất lâu sau cái đầu kia mới tróc ra. Nàng co cẳng bỏ chạy, lại đột nhiên nghe thấy tiếng gì đó vỡ bụp một tiếng, thấy dưới lòng bàn chân lấn cấn. Vừa nhấc chân lên xem thì không ngờ lại là một con mắt khác của nữ quỷ kia vừa bị mình bất cẩn giẫm nát, mủ và giòi bọ đang tuôn ra ào ạt.

Nàng vừa nôn khan vừa chạy như bay khỏi cầu, chợt nhận ra cái tay kia vẫn đang nắm lấy chân mình, mà cái đầu kia vẫn còn lăn trên cầu, răng trên răng dưới lập cập, gọi: “Tay, tay, tay…”

Tiếng gọi vừa thê thảm lại vừa khủng bố, nhưng nữ quỷ không thể xuống cầu, cũng không thể đuổi theo. Người chết thảm trong nước, linh hồn vĩnh viễn chỉ có thể tồn tại ở nơi đây.

Nàng cố hết sức kéo cánh tay kia ra khỏi chân mình rồi ném nó quay trở về cầu, sau đó xoay người chạy thục mạng. Gương mặt nàng sớm đã cắt không còn một giọt máu.

Người trong thôn lúc đó đều đã ngủ, yên tĩnh tới mức ngay cả tiếng gà chó kêu cũng không nghe thấy. Nàng điên cuồng chạy tới đập cửa tiệm thuốc, nhưng tất cả mọi người giống như đều chết trong mơ, không có lấy một chút phản ứng, không có lấy một nhà sáng đèn. Nàng liều mạng đập cửa một lúc lâu mới có người trả lời.

“Ai đấy…?”

“Trương đại phu, Trương đại phu, con là Tiểu Cốt! Mau tới cứu cha con, ông ấy sắp chết rồi!” Tiểu Cốt lòng nóng như lửa đốt hét to.

“Được, được, Tiểu Cốt, con đừng lo, đợi bác mặc quần áo và lấy đồ đã. Nhanh thôi, nhanh thôi…”

Không lâu sau, một ông cụ đã bạc nửa đầu mang theo hòm thuốc bước ra, vội vội vàng vàng chạy đến bên cạnh nàng.

“Sao con lại đi một mình trong đêm hôm khuya khoắt thế này! Đi đường không gặp thứ gì chứ?”

“Vừa nãy trên cầu có… Không còn cách nào khác, ba đột nhiên bệnh nặng…” Tiểu Cốt nắm chặt áo Trương đại phu, nấp phía sau ông, khập khiễng bước đi, người vẫn còn run lẩy bẩy. Khi đi đến gần tới cầu lén nhô đầu ra, lại thấy thi thể tàn tạ và con mắt mình giẫm nát lúc nãy bày đầy trên mặt đất đã biến mất. Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bát tự[1] của nàng rất hiếm, âm khí quá nặng, thiên sát cô tinh[2], trăm năm khó gặp. Lúc nàng ra đời cũng là lúc mẫu thân vì khó sinh mà mất, cả thành vởn một mùi hương lạ lùng. Rõ ràng là cảnh xuân tươi đẹp, ấy vậy mà chỉ trong nháy mắt trăm hoa úa tàn, vì thế nàng tên Hoa Thiên Cốt.

[1] Bát tự: Là một hình thức bói toán được xây dựng trên cơ sở triết lý của Kinh Dịch với các thuyết can chi, âm dương, ngũ hành… căn cứ vào giờ, ngày, tháng, năm sinh theo âm lịch và giới tính.

[2] Thiên sát cô tinh: Sao chiếu mệnh của một người, tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh sẽ gặp tai họa.

Phụ thân nàng là một tú tài thi rớt nhiều năm, vì mệnh tốt nên vẫn nuôi nấng được nàng đến bây giờ. Nhưng bởi vì thể chất Hoa Thiên Cốt rất dễ hấp dẫn yêu quái, mang đến cho thôn không ít phiền phức, nên họ đành phải ở trong một căn nhà gỗ bên con sông chảy qua thôn.

Hoa tú tài đã mời cao tăng tha phương đến xua quỷ sửa mệnh cho Hoa Thiên Cốt, song vị hòa thượng đó cũng chỉ lắc đầu. Ngài cho Hoa Thiên Cốt một chuỗi tràng hạt đã mang bên mình nhiều năm và dùng da của tám con chó đen may thành áo khoác giấu đi mùi thơm lạ lùng mà chỉ yêu quái ngửi được trên người nàng, lại còn dặn dò sau khi mặt trời lặn tuyệt đối không được ra khỏi nhà, thế nên Hoa Thiên Cốt mới sống bình an được đến năm mười hai tuổi.

Trương đại phu thương nàng tuổi còn nhỏ mà phải chịu nhiều tủi cực nên rất quan tâm đến hai cha con họ. Ông là thầy thuốc, tay nắm quá nhiều sinh mệnh, dính dáng tới sống chết của quá nhiều người, dương khí và sát khí tương đối nặng nên tiểu quỷ bình thường không dám tới trêu chọc. Trương đại phu nắm tay Hoa Thiên Cốt về nơi hai cha con họ ở, trên đường không gặp bất cứ phiền phức gì.

Bệnh của Hoa tú tài rất nặng, sống bao năm với Hoa Thiên Cốt, không thể tránh khỏi một số loại tà khí quấn thân, chưa tới bốn mươi mà lại già nua ốm yếu như người năm mươi, sáu mươi. Trương đại phu lắc đầu thở dài, chỉ sợ đêm nay không qua khỏi.

Hoa Thiên Cốt chạy ra chạy vào đun nước, sắc thuốc, lau mồ hôi cho Hoa tú tài, không dám để mình rảnh rỗi. Có lẽ trong lòng nàng đã mơ hồ nhận ra cho nên luôn lo lắng sợ hãi. Thế gian này, nàng chỉ có cha là người thân duy nhất.

Hoa tú tài rốt cuộc không thể gượng được đến hừng đông, lúc hấp hối vẫn lo lắng sau khi mình chết Hoa Thiên Cốt chỉ còn một mình sẽ ra sao. Trương đại phu an ủi ông sẽ thu dưỡng chăm sóc Hoa Thiên Cốt, nhưng Hoa tú tài lại không muốn liên lụy tới Trương đại phu, cũng sợ đại phu không bảo vệ Hoa Thiên Cốt được lâu. Vì thế dặn Hoa Thiên Cốt sau khi ông mất thì lên Mao Sơn[3] bái sư học nghệ. Đợi đến khi thành tài sẽ không sợ yêu ma quấn thân nữa.

[3] Mao Sơn: Mao Sơn được mọi người biết đến với uy danh đệ nhất khưu tà trừ ma. Mao Sơn phái có các đời tông sư rất nổi tiếng, qua nhiều thời, sáng tạo ra những pháp thuật xuất chúng, có ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa đạo giáo Trung Hoa.

Hoa Thiên Cốt nắm chặt bàn tay đang lạnh dần đi của cha mình mà buồn bã hiu quạnh. Đến cả cha cũng đi rồi, một mình nàng đơn côi ở lại trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa? Nàng cố ép mình không được khóc, từ nhỏ đến lớn, việc cha nghiêm khắc nhất với nàng chính là không cho nàng khóc. Nàng biết một là vì mình khóc trời sẽ có chuyện lạ, hai là vì cha biết ông không thể ở bên nàng mãi, nên bắt nàng cố gắng học cách tự lập và mạnh mẽ.

Trương đại phu giúp nàng xử lý vết thương trên chân, lau sạch đống máu đen đặc, vẩy chút tàn hương, thoa ít thuốc mỡ, băng bó lại. Chỉ là chút độc của xác chết, cũng không nghiêm trọng lắm.

Ngày hôm sau Trương đại phu và vài người nhiệt tình trong làng giúp nàng làm một tang lễ đơn giản. Trương đại phu cho rằng nàng còn quá nhỏ, không thể ở một mình bên ngoài được, ông muốn nhận nuôi nàng trước, ít nhất tới khi vết thương trên chân nàng lành lại. Nhưng nàng quyết định một mình ra đi, vâng lời cha lên Mao Sơn học tập. Trương đại phu không lay chuyển được nàng, đành phải giúp bán mấy món đồ có giá trong nhà lấy tiền, sau đó lại cho nàng thêm ít ngân lượng.

Đêm hôm sau, Hoa Thiên Cốt mặc áo da chó, nghe tiếng gió lùa và tiếng kêu khóc inh ỏi, nằm trên ván giường trong căn nhà gỗ trống trơn mở hai mắt thức trắng đêm. Trong đầu nàng đầy những âu sầu và băn khoăn về con đường tương lai. Sáng sớm tinh mơ, nàng chào từ biệt mọi người tiến lên Mao Sơn.

Trắc trở trên đường hơn hai tháng, vất vả lắm mới tới được chân núi, nàng nghỉ tạm một đêm rồi lại khởi hành. Có điều đi thế nào cũng không lên được đỉnh cao nhất, rõ ràng đã ở ngay trước mắt rồi song cuối cùng vẫn quay về chỗ cũ.

Chẳng lẽ ma làm? Nàng vốn là đứa mù phương hướng, dù người chỉ đường có giải thích cặn kẽ bao nhiêu, cho dù có cả bản đồ, nàng vẫn luôn lạc đường. Hơn nữa tối đến không thể đi, sáng lại bị ma ám, nên lâu như vậy mới đến được Mao Sơn.

Đi lòng vòng trên núi mấy ngày, từ Nhị Mao đến Tam Mao, hết hang này tới động kia, rõ ràng đỉnh núi đã ở trước mặt rồi nhưng nàng lại không thể lên được.

Hoa Thiên Cốt trông ra xa, núi non trùng điệp xanh ngắt một màu, mênh mông không người ở. Đỉnh núi Mao Sơn cao ngất giống như đỉnh đầu của chòm sao Thanh Long xanh biếc, đang bồng bềnh trong biển mây mờ mịt.

Ài, thần tiên ơi, rốt cuộc các vị trốn ở nơi nào? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn bầu trời lúc nãy còn nắng đẹp giờ đã âm u nhiều mây. Nàng vươn tay ra, chợt thấy những hạt mưa đang rơi lất phất. Xung quanh rậm rạp cây cối, nàng bỗng hoang mang không biết đâu là hướng Bắc.

Hoa Thiên Cốt mặc chiếc áo khoác màu xanh đã sửa nhỏ đi của cha, tóc buộc cao giả nam, đầu đội nón, tay trái khoác hành lí, tay phải cầm gậy là cành cây lúc nãy vừa bẻ xong, vẫn mặc trên người chiếc áo da chó như hình với bóng, bên hông còn giắt một cái liềm cũ.

Mưa dần nặng hạt, chân nàng lấm lem bùn đất, càng đi càng khó khăn. Không xong rồi, mệt quá, Hoa Thiên Cốt ngồi dưới một gốc cây đại thụ nghỉ ngơi tránh mưa. Ngày tìm đường, tối vội vã tìm chùa chiền, nhà dân hoặc lán ngựa của nhà trọ đặt chân. Nếu tới nơi đồng không mông quạnh, cũng chỉ có thể tìm ngôi miếu đổ nát nào đấy, hoặc là trèo lên cây ngủ.

Mặc dù nàng đã gặp quỷ vài lần, còn bị bóng đè nữa, nhưng may nhờ có chuỗi phật châu và mấy lá bùa trong miếu bảo vệ nên không có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa nàng cũng biết linh hồn của cha nhất định đang thầm bảo vệ mình. Chỉ có điều ma quỷ gặp gần đây càng ngày càng lợi hại, quả nhiên ngôi làng nhỏ của nàng vẫn còn kém xa. May mà Mao Sơn là nơi linh khí, nàng đi lòng vòng mấy ngày nay nhưng dù là ban ngày hay ban đêm đều không gặp trở ngại gì.

Nàng lấy màn thầu ra ngoạm một miếng lớn. Trước giờ chỉ nghe người ta đồn đạo sĩ Mao Sơn trừ yêu diệt ma, cũng không biết có lợi hại như thế thật hay không. Nàng lại không mang nhiều ngân lượng bên người, không thể đóng nhiều tiền học phí. Mấy vị đạo sĩ ấy liệu có chịu nhận một con nhóc làm đồ đệ không đây?

Mưa tạnh dần, Hoa Thiên Cốt tiếp tục đi về phía trước, trong rừng thoảng một mùi hoa lá cây cỏ quyện với đất bùn. Bầu trời quang đãng, những giọt sương trên bông hoa ven đường ánh lên sáng ngời trong suốt. Hoa Thiên Cốt vui vẻ đứng lại, ngồi thụp xuống mở to mắt nhìn, cố gắng nhớ tên loài hoa này. Từ nhỏ nàng đã rất yêu hoa, nhưng những bông hoa chạm qua tay nàng đều héo úa trong nháy mắt rồi hóa thành tro bụi, thế nên nàng chỉ có thể nhìn chứ không thể đụng, buồn bực vô cùng.

Mỗi lần nhìn thấy hoa tâm trạng nàng đều thoải mái hơn rất nhiều, thật muốn miết những cánh hoa trắng muốt, muốn hôn lên nhụy hoa vài cái! Cúi đầu xuống, chun mũi ngửi, nàng chợt cảm thấy giờ phút ấy tất cả đều thơm ngát mùi hoa, tâm tình vui vẻ hẳn lên.

Nàng đứng phắt dậy, nhưng không ngờ trời mưa đường trơn, bất cẩn ngã lăn xuống sườn núi. Tay theo phản xạ nắm lấy đám cỏ trên mặt đất, lá cỏ hình răng cưa sắc bén cứa lên tay nàng, máu tươi từng giọt thấm xuống đất, cả vùng hoa cỏ xanh tốt cháy đen trong chớp mắt. Hoa Thiên Cốt nhìn chuyện mình vừa gây ra, lòng chợt thấy buồn bã.

Dưới kia mặc dù không cao lắm, nhưng ngã xuống lùm cây chắc chắn vẫn sẽ bị thương khắp người. Nàng cố gắng bám vào mấy nhành cỏ trèo lên phía trên. Chân vừa trượt một cái, bùn đất vốn xốp sụp hẳn xuống, Hoa Thiên Cốt luống cuống tay chân vừa may giẫm lên được thứ gì đó ở chỗ sườn dốc. Sau đó dồn hết sức bò về phía trước.

Phủi phủi bùn đất trên người đi, vừa quay đầu lại thì thấy thứ mình vừa giẫm lên nào phải tảng đá, mà rõ ràng là một chiếc xương ống chân trắng đục. Còn một số xương khác thì theo bùn đất rơi xuống lùm cây.

“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật…” Trong bụng Hoa Thiên Cốt gió lạnh thổi vù vù, hài cốt kia có lẽ là của một người xấu số ở nơi hoang vu hẻo lánh này bị cướp giết hại rồi ném xác, sau đó bị dã thú ăn luôn. Mặc dù có hơi sợ, nhưng nàng vẫn từ từ trượt xuống sườn núi, thu thập từng chiếc xương rồi dùng một manh áo gói lại. Tiếp theo đào một cái huyệt không sâu lắm chôn cất, lấy một mảnh gỗ cắm lên mộ.

Hoa Thiên Cốt lấy tiểu đao xiêu xiêu vẹo vẹo khắc vài chữ lên bia gỗ, sau đó bái lạy, xoay người tiếp tục tìm đường lên núi.

Nhưng cho đến tận khi trời sắp tối vẫn không tìm được đường, nàng đành phải quay lại hang động đã ở hai ngày trước. Nàng đốt một đống lửa, gặm lương khô cứng ngắc, không khỏi nản lòng thoái chí, núi này thật sự có đạo sĩ và thần tiên? Vì sao mình tìm hoài mà không thấy? Ngay cả đỉnh núi cũng không thể đi lên! Haizzz…

Dù đã lấy nhành cây và bụi cỏ khô lấp kín cửa động nhưng đêm vẫn không sao ngủ ngon được. Chỉ cần có chút gió cũng sẽ hoảng sợ choàng tỉnh giấc. Mãi cho đến sau nửa đêm nàng mới mệt mỏi ngủ thiếp đi. Đang mơ màng thấy có người tiến vào, đứng ở ngay bên chỗ mình nằm, là một thiếu niên mặc theo lối đạo sĩ.

“A! Cuối cùng cũng tìm thấy rồi! Xin đạo trưởng hãy thu nhận con làm đồ đệ.” Hoa Thiên Cốt vội vàng quỳ xuống đất.

Người thiếu niên lắc đầu: “Mau đứng lên, ta hôm nay tới là có ý muốn cảm tạ ngươi. Nếu không phải nhờ ngươi, ta không biết mình phải phiêu đãng trên núi này bao lâu nữa.”

Hoa Thiên Cốt mặt trắng bệch phản ứng lại: “Ngươi… ngươi là thứ kia… buổi sáng thứ kia…”

Thiếu niên mỉm cười gật đầu: “Ngươi đừng sợ, ta tới là để tạ ơn, mặt khác còn muốn nhờ ngươi giúp một việc.”

“Giúp, giúp cái gì?”

“Ta muốn nhờ ngươi chuyển lời tới sư phụ của ta, Phù Đồ đạo trưởng.”

“Ông ấy là đạo sĩ trên Mao Sơn sao?”

“Không, ta không phải đệ tử Mao Sơn, mà là môn hạ phái Lao Sơn. Tên ta là Lâm Tùy Ý. Vốn dĩ một tháng trước sư phụ sai ta tới Mao Sơn đưa vài thứ cho Thanh Hư đạo trưởng, nhưng không ngờ giữa đường lại bị đại ma đầu Xuân Thu Bất Bại chặn đánh, chẳng những cướp đồ còn dùng pháp lực hủy đi linh thể của ta. Ta hy vọng nếu ngươi có thể tìm thấy Thanh Hư đạo trưởng thì hãy kể lại chuyện này cho ngài ấy, xin ngài ấy chuyển lời lại cho sư phụ ta, chắc bây giờ ông ấy đang sốt ruột chờ ta về lắm.”

“Được, được…” Hoa Thiên Cốt liên tục gật đầu. “Nhưng, phải làm thế nào mới gặp được Thanh Hư đạo trưởng? Ta đến đây đã nhiều ngày mà vẫn không tìm được đường lên núi.”

“Ngươi đến Mao Sơn để bái sư?”

“Đúng vậy.”

“Một cô gái như ngươi mà cũng muốn trảm yêu trừ ma sao? Ta chưa từng nghe thấy Mao Sơn thu nhận nữ đệ tử.”

“Không phải ta muốn trảm yêu trừ ma, chỉ muốn mấy thứ đó cách xa ta một chút, đừng tới tìm ta nữa là đã cám ơn lắm rồi.”

“Mùi trên người ngươi quả thực rất kỳ quái, nhưng pháp lực của ta vẫn còn thấp, không thể nhìn ra chỗ nào khác biệt.”

“Ngươi có thể nói cho ta biết đường lên núi không?”

Lời Bài Hát Ý Nghĩa

My heart will go on là ca khúc rất nổi tiếng từ bộ phim Titanic. Không chỉ bộ phim mang nhiều ý nghĩa mà ngay cả nhạc phim cũng có lời bài hát ý nghĩa không kém.

“My heart will go on” là tâm sự của một người con gái đang yêu gửi đến người yêu của mình, mang đầy những thông điệp vô cùng ý nghĩa. Cộng thêm giọng hát đầy nội lực và cảm xúc của Celine Dion, My heart will go on đã trở thành bài hát kinh điển nhất mọi thời đại.

My heart will go on là bài hát rất ý nghĩa về tình yêu (Nguồn: The Power of The Music)

My Heart Will Go On – Celine Dion

Every night in my dreams I see you, I feel you, That is how I know you go on

Far across the distance And spaces between us You have come to show you go on

Near, far, wherever you are I believe that the heart does go on Once more you open the door And you’re here in my heart And my heart will go on and on

Love can touch us one time And last for a lifetime And never let go till we’re one

Love was when I loved you One true time I hold to In my life we’ll always go on

Near, far, wherever you are I believe that the heart does go on Once more you open the door And you’re here in my heart And my heart will go on and on

There is some love that will not go away

You’re here, there’s nothing I fear, And I know that my heart will go on We’ll stay forever this way You are safe in my heart And my heart will go on and on.

My heart will go on có phần lời bài hát ý nghĩa vô cùng, nó đã góp phần tạo nên thành công cho bộ phim Titanic bên cạnh diễn xuất xuất thần của các diễn viên.

Đêm đêm, trong những giấc mộng Em đều nhìn thấy anh, cảm nhận được hơi thở của anh Đó là cách để em biết rằng anh vẫn luôn bên em.

Dù khoảng cách giữa hai ta có xa thật xa Anh cũng vẫn đến gần để chứng tỏ rằng anh luôn tiếp tục

Dù gần hay xa, hay dù anh ở nơi đâu Em vẫn tin rằng con tim mình vẫn hướng về anh Ít nhất hơn một lần anh đã mở cánh cửa ra

Và anh vẫn luôn ngự trị trong trái tim em Và con tim em vẫn mãi luôn hướng về anh

Tình yêu có thể chạm đến tim ta một lần

Và sẽ tồn tại suốt đời Sẽ không bao giờ rời bỏ cho tới khi ta hoà vào làm một.

Tình yêu bắt đầu chính là lúc em yêu anh Một lần duy nhất, em sẽ mãi giữ tấm chân tình Trong đời này, ta sẽ mãi sánh bước bên nhau

Dù gần hay xa, hay dù anh ở nơi đâu Em vẫn tin rằng con tim mình vẫn hướng về anh Ít nhất hơn một lần anh đã mở cánh cửa ra

Và anh vẫn luôn ngự trị trong trái tim em Và con tim em vẫn mãi luôn hướng về anh.

Anh luôn ngự trị trong trái tim em (Nguồn: Pinterest)

Titanic khép lại với kết thúc buồn, nhưng tình yêu của hai nhân vật chính sẽ còn sống mãi với thời gian, vì mãi mãi trái tim “em” luôn hướng về “anh”. Lời bài hát My heart will go on chính là mạch tiếp nối tình yêu của Rose và Jack cho đến mấy thập kỉ qua. Đó cũng chính là thông điệp ý nghĩa về tình yêu cho những cặp đôi yêu nhau.

Top 10 Bài Hát Ý Nghĩa Về Tình Bạn Tuổi Học Trò

Chia tay tuổi học trò – Nhạc sĩ Hải Đăng Ngày ấy bạn và tôi – Lynk Lee

Chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành, bước ra ngoài xã hội, bộn bề với những lo toan. Đôi lúc bất chợt nhìn những cô cậu học trò đèo nhau trên chiếc xe đạp tới trường, chúng ta lại thèm khát được một lần sống lại với tuổi học trò. Lynk lee mang đến cho chúng ta những ca từ nhẹ nhàng, thế nhưng lại đi sâu vào trái tim mỗi người. Bài hát được Lynk Lee viết ra cách đó 7 năm nhưng mãi tới 2012 mới được phát hành. Nằm trong album Ngày đó bạn và tôi.

Bạn ơi hãy nhớ

Tuổi học trò đã trôi xa. Ai cũng bận rộn với những lo toan cơm áo gạo tiền nhưng mong rằng chúng ta mãi vẫn luôn nhớ về nhau. Nhớ về những ngày tháng bên nhau dưới mái trường. Cùng nhau học tập, cùng nhau vui chơi, cùng nhau trải qua những vui buồn. “Bạn ơi hãy nhớ” với giọng ca của Minh Thư khiến chúng ta lại mong ước một lần được sống lại những ngày tháng tuyệt vời ấy. Bài hát nằm trong album Thiên thần áo trắng. Phát hành năm 2009.

Giấc mơ thần tiên – Nhạc sĩ Nguyễn Hoàng Linh

Tuổi học trò của chúng ta bên nhau với biết bao mơ mộng. Những tháng ngày đùa vui dưới mái trường bạn và tôi vẫn kề bên sẻ chia. Tuổi thơ thần tiên ấy vẫn luôn còn giữ lại trong ký ức, trong những dòng lưu bút tuổi học trò. Dẫu mai này chúng ta chẳng thể còn kề bên nhau cùng viết những ước mơ. Nhưng những tháng ngày tươi đẹp ấy, tình bạn thân thiết ấy sẽ mãi mãi là kỷ niệm đẹp mang theo suốt cuộc đời. Bài hát được phát hành vào dịp Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2011

Khúc ca bạn bè – Nhạc sĩ Hoàng Nhã

“Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Chẳng đơn giản mà người ta lại nói câu nói ấy. Ở thời học trò ấy chúng ta đều sống vô tư, hồn nhiên, nghịch ngợm. Mãi nhớ về những lúc trêu đùa nhau, những giờ ra chơi ngồi kể lể hàng tá chuyện. Những dòng lưu bút sẽ còn lưu lại mãi những ký ức tuyệt vời ấy.

Tiết học cuối cùng – Nhạc ngoại lời Việt.

Chúng ta từng muốn rời xa nhanh khỏi mái trường để ra ngoài xã hội ồn ào kia. Thế nhưng chẳng ai biết rằng quãng thời gian ấy lại là quãng thời gian đẹp nhất. “Tiết học cuối cùng” với những ca từ nhẹ nhàng, như một lời kể về những giây phút cuối chúng ta còn được hồn nhiên, ngây thơ nhất.

Cho bạn cho tôi – Lam Trường

Với những ca từ nhẹ nhàng “Cho bạn cho tôi” gợi nhớ chúng ta nhớ về những tình cảm đẹp nhất của tuổi học trò. Nơi ấy có bạn và có tôi. Chúng ta đều sống với những mơ mộng, với những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ. Dù giờ đây chúng ta chẳng còn bên nhau nhưng những lời ca ấy vẫn còn mãi. Tình bạn ấy vẫn còn mãi trong trái tim mỗi chúng ta. Bài hát nằm trong album Cho bạn cho tôi được phát hành năm 2002

Bài thơ màu mực tím – Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung

Vào một ngày nào đó chợt nghe một tiếng trống, nghe tiếng ve râm ran ở những tán cây, ta lại thèm khát được trở về một lần thời áo trắng. “Bài ca màu mực tím” qua giọng ca Miu Lê đưa người nghe sống lại những ngày tháng tươi đẹp của thời học sinh ngây ngô và đáng yêu ấy. Và rồi ai cũng mong một lần có chiếc vé quay ngược thời gian gặp những gương mặt ấy và sống trong những kỷ niệm vui. Bài hát nằm trong album Phượng Nhớ ra mắt năm 2012

Tạm biệt – Nhạc sĩ Hoàng Tuấn

“Giờ chia tay đã đến bạn ơi, mới hôm qua ta cùng với nhau…” Lời hát cất lên khiến chúng ta không khỏi rơi nước mắt về những ngày tháng tuổi học trò. Mới hôm nào còn mới bắt đầu bỡ ngỡ, trường mới, bạn mới, tất cả tường chừng như mới hôm qua. Vậy mà hôm nay chúng ta lại ngồi đây hát lên bài ca tạm biệt. Sẽ còn nhớ mãi những giây phút bên nhau, những giờ ra cười đùa vui vẻ. Tất cả sẽ được lưu lại trong ký ức của mỗi chúng ta. Bài hát nằm trong album đầu tay của ca sĩ Quang Vinh ra mắt năm 2003.

Bài 17. Vùng Trung Du Và Miền Núi Bắc Bộ

TRƯỜNG THCS vÜnh hoµGiáo viên TH?C HI?N: BùI tHị hoa BÀI GIẢNG MÔN ĐỊA LÝ 9Nhiệt liệt chào mừng các thầy cô về dự giờ, thăm lớp? Dùa vµo l­îc ®å vµ kiÕn thøc ®· häc cho biÕt n­íc ta cã mÊy vïng kinh tÕ, kÓ tªn c¸c vïng kinh tÕ ë n­íc ta?Nước ta có 7 vùng kinh tế:VùNG TRUNG DU Và MIềN NúI BắC BộVùng đồng bằng sông HồngVùng Bắc Trung BộVùng duyên hải Nam Trung BộVùng Tây NguyênVùng Đông Nam BộVùng đồng bằng sông Cửu LongHình 6.2: Lược đồ các vùng kinh tế và vùng kinh tế trọng điểm

Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.Lược đồ vùng trung du và miền núi bắc bộA pa chải – xã Sìn Thầu – Huyện Mường Nhé – Điện Biên – Địa đầu phía Tây của đất nướcXã Lũng cú – huyện Đồng Văn- tỉnh Hà Giang- địa đầu phía bắc của đất nướcEm hãy xác định vị trí địa lý vùng trên bản đồ?1. Vị trí địa lý:– Phía bắc giáp Trung quốc, tây giáp lào, đông nam giáp vịnh bắc bộ, nam giáp đb sông hồng và bắc Trung Bộ.TRUNG QUỐCLÀOĐBSHBTBVỊNH BB– Là vùng lãnh thổ phía Bắc đất nước2. Lãnh thổ: – DiÖn tÝch 100965 km2 chiÕm 1/3 diÖn tÝch cña c¶ n­íc, cã ®­êng bê biÓn dµi.Với vị trí đócó ý nghĩa như như thế nào?3. Ý nghĩa: – Dễ giao lưu với nước ngoài và trong nước, lãnh thổ giàu tiềm năng.

Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: Bảng cơ cấu tài nguyên theo lãnh thổ (đơn vị:%)Lược đồ tự nhiên vùng Trung du miền núi Bắc BộQuan sát hình 17.1 và bảng hãy nhận xét về địa hình, khí hậu, tài nguyên khoáng sản của vùng?

Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: – Địa hình cao, cắt xẻ mạnh. – Khí hậu nhiÖt ®íi Èm, có mùa đông lạnh. – Nhiều loại khoáng sản, trữ năng thủy điện dồi dào.Lược đồ tự nhiên vùng Trung du miền núi Bắc BộTiểu vùng Tây BắcVùng gồm những tiểu vùng nào?Tiểu vùng Đông Bắc Ranh giới hai tiểu vùng? Nêu sự khác biệt về điều kiệntự nhiên vàthế mạnhkinh tế giữa 2 tiểu vùng§”ng B¾c vµ T©y B¾c?– Núi thấp, chạy theo hướng vòng cung. – Các đảo ven biển. – Đồi thấp hình bát úp.– Là khu vực có núi cao, hướng TB-ĐN. Địa hình hiểm trở, đồ sộ nhất cả nước.– Nhiệt đới ẩm có mùa đông ít lạnh.– Nhiệt đới ẩm, có mùa đông lạnh hơn– Có tiềm năng lớn về thuỷ điện– Giàu tài nguyên khoáng sản: Than, sắt, chì, …– Phát triển thuỷ điện.– Trồng rừng và cây công nghiệp lâu năm.– Chăn nuôi gia súc– Phát triển khai thác khoáng sản: Than, APatit, sắt, chì, kẽm..– Phát triển nhiệt điện. Kinh tế biển Ngoài cây nhiệt đới còn có 1 số cây cận và ôn đớiVùng Đông bắcVùng Tây bắcĐịa hìnhVùng đồi Hà GiangHạ LongDãy Hoàng Liên SơnLạng SơnKhí hậuSa PaRừngPhan xi păngKinh tếKhai thác than QNĐánh ca QNChăn nuôi bò ở Mộc ChâuThuỷ điện Hoà BìnhĐồi bát úpChè Thái NguyênKhai thác than Quảng NinhTuyết rơi ở SaPaNuôi trồng thuỷ sảnThuỷ điện Hoà BìnhChè Mộc ChâuNuôi bò sữa ở Mộc ChâuVịnh Hạ LongPhan xi păngTài nguyên thiên nhiên phong phú là thế mạnh để phát triển những ngành kinh tế nào?Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: – Địa hình cao, cắt xẻ mạnh. – Khí hậu nhiÖt ®íi Èm, có mùa đông lạnh. – Nhiều loại khoáng sản, trữ năng thủy điện dồi dào.2. Những thuận lợi đối với sự phát triển kinh tế: – Tài nguyên thiên nhiên phong phú tạo điều kiện phát triển kinh tế đa ngành: C”ng nghiÖp khai kho¸ng, kinh tÕ biÓn, du lÞch, trång rõng vµ trång c©y c”ng nghiÖp, thuû ®iÖn…Với vị trí đó có ý nghĩa như thế nào?Ảnh hưởng tới địa hình, địa chất , tài nguyên và khí hậu.– Có vị trí chiến lược về an ninh quốc phòng.– Có điều kiện giao lưu kinh tế với các nước trong khu vực và các vùng kinh tế trong nước.– Phát triển kinh tế cả đất liền và kinh tế biển.

Quan sát những bức ảnh sau:? Nêu những khó khăn về điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên đối với sự phát triển kinh tế, xã hội của vùng?Chặt phá rừngTuyết rơi ngày 5/2/2008 -Mẫu SơnLũ quét tại Yên Bái 2008Đường Giao thôngThứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: – Địa hình cao, cắt xẻ mạnh. – Khí hậu nhiÖt ®íi Èm, có mùa đông lạnh. – Nhiều loại khoáng sản, trữ năng thủy điện dồi dào.2. Những thuận lợi đối với sự phát triển kinh tế: 3. Khó khăn:– địa hình cao hiểm trở, thời tiết thất thường, xói mòn, sạt lở đất, khoáng sản có điều kiện khai thác phức tạp.– Tài nguyên thiên nhiên phong phú tạo điều kiện phát triển kinh tế đa ngành: C”ng nghiÖp khai kho¸ng, kinh tÕ biÓn, du lÞch, trång rõng vµ trång c©y c”ng nghiÖp, thuû ®iÖn…Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: 2. Những thuận lợi đối với sự phát triển kinh tế: 3. Khó khăn:iii. đặc điểm dân cư, xã hộiTàyNùngDaoH MôngMường? Cho biết dân số và các dân tộc sinh sống ở vùng trung du và miền núi bắc bộ.Người KinhNgười DaoTháiThứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: 2. Những thuận lợi đối với sự phát triển kinh tế: 3. Khó khăn:iii. đặc điểm dân cư, xã hội. Dân số: 11,5 triệu người (2002) L d?a bn cu trỳ xen k? c?a trên 30 dõn t?c ớt ngu?i. Ngu?i Kinh cu trỳ ?h?u h?t cỏc d?a phuong.Một số chỉ tiêu phát triển dân cư, xã hội ở Trung du và miền núi Bắc Bộ (Đông Bắc, Tây Bắc), năm 1999? Dựa vào bảng số liệu, hãy nhận xét sự chênh lệch về dân cư, xã hội của hai tiểu vùng Đông Bắc và Tây Bắc?? Nh?n xột trỡnh d? phỏt tri?n dõn cu, xó h?i c?a vựng?Thứ 6 ngày 3 tháng 11 năm 2011 S? PHN HO LNH TH? tiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

1. vị trí địa lí:2. lãnh thổ3. ý nghĩa ii. điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên.1. Đặc điểm tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên: 2. Những thuận lợi đối với sự phát triển kinh tế: 3. Khó khăn:iii. đặc điểm dân cư, xã hội Dân số: 11,5 triệu người (2002) L d?a bn cu trỳ xen k? c?a trên 30 dõn t?c ớt ngu?i. Ngu?i Kinh cu trỳ ? h?u h?t cỏc d?a phuong.– Trình độ dân cư, xã hội có sự chênh lệch giữa Đông Bắc và Tây Bắc.– Đời sống đồng bào các dân tộc bước đầu được cải thiện nhờ công cuộc đổi mới.i. vị trí địa lí và giới hạn lãnh thổ.Tại sao giữa Đông Bắc và Tây Bắc có sự chênh lệch đáng kể về phát triển dân cư và xã hội?Dân cư, xã hội có những thuận lợi và khókhăn gì đối với sự phát triển kinh tế -xã hộicủa vùng?Vùng đông Bắc– Di?u ki?n t? nhiờn thu?n l?i hon– Nhi?u d?t tr?ng– Th?i ti?t mựa dụng l?nh nhung ớt suong giỏ phỏt tri?n cõy c?n v ụn d?i– Nhi?u khoỏng s?n– Ngu?n th?y nang l?n, th?y di?n Hũa Bỡnh, Thỏc Btiết 20- bài 17 vùng trung du và miền núi bắc bộ

Bài Thơ Nhớ (Hồng Nguyên)

Nội Dung

– Đằng nớ vợ chưa? – Đằng nớ? – Tớ còn chờ độc lập Cả lũ cười vang bên ruộng bắp, Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu. Chúng tôi đi mang cuộc đời lưu động, Qua nhiều nơi không nhớ hết tên làng. Đã nghỉ lại rất nhiều nhà dân chúng Tôi nhớ bờ tre gió lộng Làng xuôi xóm ngược mái rạ như nhau Có nắng chiều đột kích mấy hàng cau. Có tiếng gà gáy xóm, Có “Khai hội, yêu cầu, chất vấn!” Có mẹ hiền bắt rận cho những đứa con xa. Trăng lên tập hợp hát om nhà.

Tôi nhớ Giường kê cánh cửa, Bếp lửa khoai vùi Đồng chí nứ vui vui, Đồng chí nứ dạy tôi dăm tối chữ, Đồng chí mô nhớ nữa, Kể chuyện Bình – Trị – Thiên, Cho bầy tôi nghe ví, Bếp lửa rung rung đôi vai đồng chí – Thưa trong nớ hiện chừ vô cùng gian khổ, Đồng bào ta phải kháng chiến ra ri.

(1948)

Bài thơ Nhớ gồm có 62 dòng thơ và dòng dài nhất có 10 chữ. Nó được chia làm ba khổ thơ với ba mạch cảm xúc khác nhau. Nhưng ta cũng có thể thấy được ngay từ đoạn đầu bài thơ đã lựa chọn cách thể hiện rất riêng. Đó là hình ảnh của những người lính Vệ quốc đoàn trong những năm tháng kháng chiến. Họ có bao nhiêu người và gồm những ai? Thông tin này đã được nhà thơ giới thiệu thông qua những vần thơ đầu tiên.

Họ đã tự giới thiệu thế đây, số lượng tuy không công bố cụ thể nhưng khá đông. Và trình độ văn hóa cũng rất thấp và trình độ quân sự cũng chưa cao. Tuy nhiên ở chúng tôi có điểm đặc biệt đó chính là tinh thần cách mạng, ý chí chiến đấu và sự lạc quan vẫn vui cười khi kháng chiến.

Bằng những câu thơ hóm hỉnh nhà thơ đã tự giới thiệu về những đồng đội của mình đáng yêu và chân thành biết bao. Những con người ấy đã từ luống cày mà bước ra. Hình ảnh này cũng giống với hình ảnh của những anh chiến sĩ trong thơ Chính Hữu. Họ từ nước mặn đồng chua, từ miền quê nghèo đất cày nên sỏi đá để đi theo tiếng gọi tổ quốc. Cũng chính là ý thức chiến đấu, giải phóng dân tộc sâu sắc.

Cuộc hành quân ấy vẫn gian lao và khó khăn nhưng cũng có những khi phấn khởi bởi có được những lúc mộng mơ. Đó là hình ảnh của những o thôn nữ ở cuối nương dâu. Là những câu chuyện về người vợ người con từ các chú chiến sĩ với điệu cười sảng khoái.

Tôi nhớ Giường kê cánh cửa Bếp lửa khoai vùi Đồng chí nứ vui vui Đồng chí nứ dạy tôi dăm tối chữ… .. Chúng tôi đi nhớ nhất câu ni Dân chúng cầm tay lắc lắc: “Độc lập, nhớ rẽ viền chơi ví chắc!”

Và cái tình quân dân cá nước ấy sao mà tha thiết và gần gũi tới thế. Bao nhiêu kỷ niệm của làng quê về những con người, những tấm lòng của miền đất lạ đã in dấu và trong tâm hồn của người chiến sĩ. Và những kỷ niệm ấy sẽ theo năm tháng mà không phai mờ và ta cũng sờ thấy được.

Tuy nhiên sau những giờ phút mệt nhọc ấy các anh lại lên đường với nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Đó là nhiệm vụ mà đắt nước giao cho và cũng vô cùng khó khăn và gian khổ. Nó cũng giống như sức nặng của khẩu súng mà các anh vác trên vai. Qua đó cũng khắc họa được hình ảnh của người chiến sĩ với ý chí kiên cường và bất khuất. Đó cũng chính là giá trị của bài thơ Nhớ của nhà thơ Hồng Nguyên.

Cập nhật thông tin chi tiết về Cốt Truyện Đáng Sợ Và Ý Nghĩa Của Bài Hát Bắc Kim Thang Tuổi Thơ trên website Eduviet.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!